Bài thơ không tựa đề
Tự do
như muối
Hạnh phúc như đường
Khi còn đang ăn đủ miếng ngọt miếng ngon
Khó thấy giá trị của hạt đường hạt muối
tôi sống ở miền nam
nhìn dòng đời trôi nổi
nở lại tàn
bao nhiêu mùa hoa
hai nền Cộng Hòa
một cuộc chiến tranh dài đẫm máu
tôi đã dốc lòng chiến đấu
bảo vệ tự do
dưới lá cờ
nền vàng ba sọc đỏ
tiếc thay trong đội ngũ
chúng tôi có ít những Ngô Quang Trưởng , Nguyễn Khoa Nam
mà lại khá nhiều Nguyễn Vĩnh Nghi, Nguyễn Văn Toàn
nên lính mất niềm tin
dân chán nản
những kẻ có lòng
lắc đầu ngao ngán
rồi nước Mỹ đồng minh, xưa là bạn
nay trở mặt lọc lừa
quên lời hứa năm xưa
bỏ mặc “ tiền đồn của thế giới tự do “
thất thủ
kẻ thù đưa tôi lưu đày biệt xứ
rồi khua chiêng gióng trống ăn mừng
đám trí thức, sinh viên, học sinh
xưa trốn vô bưng
mơ một thiên đường trên trái đất
nay ngồi trên khán đài nghếch mặt
“ Thiên đường đang ở trong tầm tay “
Má Hai
xưa đào hầm nuôi cán bộ
nay hớn hở
“ Tụi nó dzià mình chắc có tương lai “
bà Tám con chết trận Đồng Xoài
hãnh diện lãnh bằng gia đình liệt sĩ
những nhà văn, nhà thơ, xưa chống “ cuộc chiến tranh phi lý “
(đâm sau lưng người lính Cộng Hòa )
nay chìa bút ra
xin viết bài ngợi ca chế độ mới
đám thanh niên xưa trốn chui trốn nhủi
ở hậu phương
xanh mặt khi nghe nhắc tới chiến trường
nay tự nhận đã yêu thầm cách mạng
những người dân bình thường
xưa gặp lính khi ghét khi thương
lúc buồn ngồi chửi đổng
“ Tao chửi cả thằng Tổng Thống
xá gì lính tráng tụi bay “
nay cũng ngập ngừng vỗ tay
nhưng mắt nhìn quanh lấm lét
họ chưa có câu trả lời dứt khoát
muốn đợi một thời gian
sau vài năm
cuộc hôn nhân qua tuần trăng mật
đã đầy nước mắt
và những tiếng nấc nghẹn ngào
đám trí thức vô bưng năm nào
tức giận thấy mình bị bội phản
buông lời phản kháng
kẻ vô khám Chí Hòa
người bị quản thúc tại gia
đưổi gà cho vợ
thiên đường ước mơ sụp đổ
má Hai
đã quen dần với bo bo, với sắn với khoai
như người dân miền Bắc
những cán bộ xưa má nuôi trong hầm bí mật
đã ra lệnh bắt má mấy lần
má không đủ ăn
lấy đâu đóng thuế
bà Tám ôm tấm bằng Gia Đình Liệt Sĩ
bụng đói meo
làng trên xóm dưới ai cũng nghèo
tình người hiếm hơn hồi đó
bà ra mộ con ngồi nhổ cỏ
khóc thầm
những văn nhân
một thời phản chiến
“ ngộ biến tòng quyền “
cố bẻ cong ngòi bút
nhưng với văn thơ, với nhạc
quen phóng túng tự do
sao chịu nổi gông xiềng
lại tiếc những ngày trời rộng thênh thang
muá bút
đám thanh niên hèn, khoác lác
tưởng được chế độ mới tin dùng
bị đi lao động quốc phòng
thanh niên xung phong
làm việc không công nơi rừng sâu nước độc
cháy da vàng mắt
đói lòng
những người dân
xưa chửi vung chửi vít
nay im thin thít
chẳng dám hé môi
một số kẻ lỡ lời
bị đi “ tù không án “
khi cán bộ xưng tụng bác Hồ, ca ngợi Đảng
họ cao giọng hoan hô
vỗ tay thật to
nhưng bụng thầm ao ước được sống lại những ngày xưa cũ
sau ba mươi tháng tư, đớn đau tủi hổ
là gia đình người lính Cộng Hòa
kể bị cướp nhà
người bị cướp đất
con bị đuổi học
vợ mất sở làm
chồng đi tù biệt tăm
đi họp, cán bộ Cộng Sản mỉa mai nhiếc móc
ra đường bị lườm dọc nguýt ngang
đến khi ruộng vô tập đoàn
gạo vải sữa đường bán theo tiêu chuẩn
nhà máy công ty hãng xưởng
trờ thành quốc doanh
công an khu vực đầy quyền hành
thực thi chính sách nhân hộ khẩu
người dân chịu đời không thấu
mà chẳng dám than vãn kêu ca
bấy giờ gia đình người lính Cộng Hòa
mới nhận được những tia nhìn thiện cảm
nghĩ đến con, đến chồng, đến cha
trong nhà tù Cộng Sản
họ hãnh diện ngẩng đầu
hôm nay giữa trời cao
được thấy lá cờ vàng ba sọc đỏ
phất phới bay trong gió
tôi muốn khóc thật to
tôi muốn hét lên
“Đây hạnh phúc ! Đây tự do ! “
Mà thuở nào tôi đã buông tay đánh mất
để phải chôn tháng năm tươi đẹp nhất
của cuộc đời
trong các trại tù rải rác khắp nơi
trên đất nước
họ hàng tôi, đồng bào tôi
những ai không đi được
mấy chục năm trường
gánh chịu đau thương
uất hận tủi hờn
nhìn quê hương tan nát
mẹ Việt Nam ơi ! Những đứa con lưu lạc
đã nhận rõ lỗi lầm
đang đấu tranh âm thầm
cho một ngày quang phục
sẽ còn nhiều khó nhọc
để dành lại giang san
từ tay bọn Cộng Sản tham tàn
nhưng kìa ! Phất phới bay trong gió
vẫn như ngày nào
lá cờ vàng ba sọc đỏ
mà sao hôm nay chính nghĩa sáng ngời
chẳng cần một lời luận bàn lý giải
tôi đứng lặng nhìn, lòng khoan khoái
lá cờ vẫn còn đây
thì quê hương ơi ! Sẽ có một ngày.
Viết tại San Leon sau một lần dự lễ dựng kỳ đài tại Houston .
Phạm Đức Nhì
Dưới đây là
bài thơ không tựa đề của vợ nhà đấu tranh cho dân chủ
Liu Xiaobo
gởi đến bạn đọc của nhật báo Dagbladet 3 ngày trước khi giải Nobel
hòa bình 2010 được công bố.
Ingen tittel
Liu Xias dikt til Dagbladets
Du snakker, du snakker, du snakker sannheten.
Du snakker om dagen, du snakker om natten. Du snakker så lenge du er
våken.
Du snakker. Snakker.
Du er i et lukket rom.
Stemmen din kom ut og ble borte.
Døden skjedde for 20 år siden. Kom tilbake igjen.
Den kommer og går, akkurat som tiden.
Det er mange ting du ikke har, men de dødes ånd er med deg.
Du har ikke et normalt liv nå. Du har slått deg sammen med de dødes
ånders rop.
Det kommer ikke noe svar.
Du snakker, du snakker, du snakker sannheten.
Såret som ble skapt for 20 år siden blør fortsatt.
Det er rødt som livet.
Du liker mange ting, men du trives bedre i selskap med de dødes
ånder.
Du lovet dem å finne sannheten sammen.
Det er ikke noe lys på veien. Ikke noe lys.
Du snakker, du snakker, du snakker sannheten.
Skuddene som falt for 20 år siden formet livet ditt.
Du lever i døden for alltid.
Du elsker din kone.
Du er mest stolt av de dystre stundene hun tilbrakte med deg.
Du vil at hun skal gjøre som hun vil.
Men du insisterer på at hun skal skrive dikt for deg etter døden.
Disse linjene har ikke noe liv. Ikke noe liv.
Kilde: dagbladet.no
NỮA VẦNG
TRĂNG
Đêm bao la, nữa
vầng trăng lơ lững
Sương lạnh lùng
ướp lạnh cả sáng trăng.
Em cô đơn ôm
nhớ thương hờ hững
Kỷ niệm nào làm
chết nữa hồn em.
Sóng cứ vỗ đập
vào tim rạn vỡ
Tiếng nhạc buồn
gió hát mãi trong đêm.
Chân cứ bước
với khoảng không vô định
Trong mơ màng,
em lại nhớ về anh.
Ôm thân phận
cánh bèo theo dòng nước
Đoạn đục trong,
hứng chịu nắng mưa chan.
Lúc phong ba
tưỡng chừng như chết được
Nhưng vì anh,
sức sống lại tuôn tràn.
Như có lúc bình
yên trời lặng gió
Nắng ấm về,
lòng em lại nỡ hoa.
Màu hoa tím,
như nỗi lòng mong nhớ
Kỷ niệm nào đẹp
mãi của đôi ta.
Hôm nay chỉ nữa
vành trăng vừa khuyết
Nữa vành kia có
phải đã theo anh ?
Anh có nhớ như
lòng em đang nhớ
Mong đến ngày
trăng đã khuyết, trăng lành.
Mượn rượu
Mượn rượu giúp ta quên nỗi buồn.
Cái gì chồng vợ ?. Tựa con buôn !
Nói chi tình nghĩa, câu thề hẹn.
Chót lưỡi, đầu môi, chỉ diễn tuồng!.
Ta đã cho đi, nào kể chi.
Với bao tâm huyết ....Chẳng nên gì ?!.
Chờ mong, níu kéo .....Chỉ thêm tủi !
Nước mắt âm thầm, đã lắm khi !.
Ta biết đôi khi vướng lổi lầm.
Nhưng nào cố ý …tự trong tâm.
Chẳng qua ta sống quá tình nghĩa,
Không biết so đo được, mất, còn,…
Một kẻ dại khờ giống như ta,
Oan khiên, số phận đã dành mà !
Mấy ai hiểu thấu, để thông cảm ?!
Đành vậy !.Thôi ta tự biết ta.
Mượn rượu cố quên những nỗi buồn.
Nào hay tâm trí chẳng bình yên.
Trong say, ta ngỡ rằng ta tỉnh,
Trong tỉnh, ta quay vẫn thấy buồn !
2010
Mẹ bỏ con rồi
(Kính dâng hương linh Mẹ Nguyễn thị Phú
vừa tạ thế tại VN 31.12.08. Hưởng thọ 93 tuổi)
Con cứ ngỡ lần nầy về thăm Mẹ
Nhìn Mẹ cười rạng rỡ nỡ trên môi
Con cầu xin thời gian
sẽ ngừng lại
Để Mẹ-con chia sớt
những niềm vui ....
Con muốn được nhìn
vào đôi mắt Mẹ
Để nghe lòng rộn rã
tiếng thương yêu
Con muốn được ngồi
yên nghe Mẹ kể
Tuổi thơ con ngây ngô
được nuông-chiều ...
Con muốn được như lời
chim ríu rít
Bên Mẹ hiền hót mãi
những lời vui
Con muốn được là Mùa
Xuân bên Mẹ
Để Mẹ vui, tận hưởng
chút tuổi trời ...
Bao nhiêu năm lòng
con cứ chờ đợi
Một ngày về bên Mẹ -
Đứa con côi
Mà tuổi thơ đã theo
giòng thời cuộc
Mặc biển đời, vận
Nước cứ cuốn trôi ...
Bảy tháng nữa, thời
gian đâu xa lắm (1)
Ước mơ con sẽ thành
đạt ! Mẹ ơi !
Nhưng hôm nay, đã trỡ
thành quá khứ
Mẹ bỏ con . Mẹ chẵng
đợi con rồi !!!.
Con ngồi đây với hai
hàng lệ chảy
Nát tâm can, lòng ai
xé làm đôi
Mẹ an giấc về nơi
miền viên miễn
Con ngồi đây mà kê
mãi " trời ơi ! "
Đâu vòng tay ngày nào
bao tha thiết ?!
Ôm lấy con, Mẹ cười
mãi không thôi
" Thương con lắm ".
Ôi ! Lời ru của Mẹ.
Lệ con rơi trong hớn
hỡ reo vui
Mấy hôm trước, Mẹ
trối trăn căn dặn
Mẹ sắp đi vì đã cạn
tuổi trời
Trong lòng con cứ như
ai thắt chặt
Ráng mĩm cười an ủi
để Mẹ vui
Mẹ ra đi, nằm ngủ yên
thanh thản
Trong lời kinh sáng
sớm, gà sang canh
Con đâu biết, vì mãi
mê kinh nguyện
Mẹ đi rồi !. Trong
Chúa - Mẹ an lành
Bây giờ đây đường âm
dương đôi ngã
Con thẩn thờ thầm kêu
Mẹ : Mẹ ơi !!!
Đứa con côi, nay lại
thành côi cút
Ngoài trời mưa, thêm
lòng lệ con rơi !!!
Bình-Sa
(1) Chỉ còn bảy
tháng nữa là về hưu sẽ có nhiều thời gian bên Mẹ
Dẫu
sao
Dẫu sao cũng một đời người
Thời gian nghiêng chiếc lá rơi cuối mùa
Dừng chân đất lạnh ven bờ
Cỏ cây hay đã mắt ngơ ngác nhìn
Chuỗi ngày dâu bể nổi chìm
Xây bao nhiêu mộng để tìm mây bay
Mãi mê mơ giữa ban ngày
Nữa khuya tỉnh giấc mới hay bụi hồng
Ngữa tay còn một chữ không
Lợi danh xen dấu đau lòng thịt da
Nào sân-si-hỷ-nộ là… !!!
Cười ra nước mắt mặn mà đôi môi
Đã hay phù phiếm mà thôi
Giữa đời vẫn có hoa tươi mỗi ngày
Trần gian kẻ tỉnh, người say
Cũng may còn chút đâu đây ân tình
Ơ hay ! Chữ nợ ba sinh
Buồn vui mưa nắng, có mình có ta
Lữa hương kết trái đơm hoa
Rằng duyên cũng được, nợ mà cũng hay
Nữa đêm ngắm ánh trăng gầy
Mênh mông mới biết mình đây lạc đường !
Cô đơn trong cõi vô thường
Nào đâu bờ bến ?! Lối sương mịt mờ !
Nợ đời buông nhẹ như mơ
Có-không cũng vậy ngẫn ngơ mà gì ?!
Xoa tay cười ! Nợ nần chi ?!
Thương đời, thương cả mình khi là mình.
221108
Bình Sa
Về đâu
Biết về đâu?. Ai biết về đâu?.
Cuộc
sống hôm nay. Cuộc bể dâu!
Kẻ mãi
miệt mài theo ảo ảnh
Người
mê danh vọng đến phờ râu.
Ðêm về
nhìn lại, nào thấy đâu?
Chỉ
thấy trời cao,vẫn ánh sao.
Chân
mỏi, sức cùn, đầu bạc trắng
Thời
gian lặng lẽ, thế mà đau.
Bình
sa
Chim con lìa tổ
Hôm nay trời đẹp lắm
Hoa lá càng thêm xanh
Gió luồn qua sợi nắng
Vài áng mây trôi êm
Tiếng chim non chiêm chiếp
Nhịp cánh tập tành bay
Mắt nhìn trời xanh biếc
Như ước mơ bao ngày ....
Mẹ nhìn con tha thiết
Trong ánh mắt đầy vơi
Mừng con nay khôn lớn
Xông pha vào cuộc đời
Lòng Mẹ còn ngần ngại
Trước trời cao mênh mông
Biển đời nhiều sóng gió
Con có vững bước không ?
Đôi cánh con nhỏ bé
Mẹ chọn từng sợi lông
Đan bằng bao tâm huyết
Yêu thương cả tấm lòng
Dẫu đường xa không quản
Bao khó nhọc đắng cay
Dẫu ngày đêm không nản
Nuôi con mong một ngày.....
Hôm nay con lìa tổ
Lòng Mẹ có tiếng reo
Mong sao trời lộng gió
Chấp cánh con bay cao
Cầu sông êm bể lặng
Đường con đi bình yên
Công danh và hạnh phúc
Mỗi ngày càng vui thêm
310704
Nầy bạn ơi!
Nầy bạn ơi! Tham-sân-si khổ nạn !
Cuộc đời nầy như gió thoảng mây trôi
Có gì đâu mà khổ lụy cả đời ?!
Rồi cũng sẽ biến tan theo phấn thổ
Tội tình chi ấp ủ hoài chuyện củ
Hảy vui lên với hiện tại trong tay
Kiếp nhân sinh đong được mấy tháng ngày
Mà mơ mộng hảo huyền. Không thực tế !
”Đời bể khổ ”. Người ta thường nói thế
Bởi nhân gian lòng dạ vốn hẹp hòi
Biết làm sao hết giá trị đời người
Và cuộc sống thật đáng yêu, đáng quí....
Hãy yêu thương với lòng không vị kỷ
Cả thế nhân lẫn vạn vật, cỏ cây....
Là bạn đời, là thân thuộc hôm nay
Cứ xem đó là nợ duyên gặp gỡ
Bỡi tham lam, ắt trỡ thành thú dữ
Quá sân si, sẽ phải lạc bến mê....
Một trăm năm, thật ngắn ngủi nhiêu khê
Nên biết sống cho ra người đáng sống.
Chuyện yêu đương, phải cùng nhau chung hướng
Tình đơn phương như gánh nặng bên đường
Vác lên vai chi cho khó nhọc, đáng thương ?!
Hao nước mắt, thêm sầu vương, lụy khổ....
Chẳng ra chi!. Một việc làm vô bỗ!
Hãy quăng đi thứ gánh nợ oan khiên
Quả dại khờ ! Khi muốn làm người điên
Để không biết đang làm chi hiện tại!
Tiếc làm chi thứ tình không đáp lại
Buồn làm gì bởi kẻ lạ, người dưng !
Đã không duyên, không nợ, không thương....
Sao lại phải ép mình yêu, mình nhớ !.
Thôi bạn ơi! Hãy quên đi quá khứ
Để cuộc đời là cà một niềm vui
Để con người môi luôn nỡ nụ cười
Không lãng phí Hồng Ân của Thượng Đế.
Nghĩa Tào Khang
Dẫu giận, dù hờn cũng vợ
chồng
Trăm năm ước hẹn, thuở còn
không
Bây chừ con cháu dăm ba đứa
Sóng gió nào chưa thử thách
xong ?.
Ai chẳng một lần phạm lổi lầm
?
Thứ tha nên nghĩa cả tình
thâm
Tìm đâu hạnh phúc xa xôi nữa
?
Trước mắt, trong tay với thật
gần.
Chớ đứng núi nầy, trông núi
nọ
Đường xa mỏi gối, lại chồn
chân
Để rồi chỉ thấy đời đau khổ
Thất vọng ê-chề chuyện thế
nhân
Được mấy mươi năm để lặn lội
?
Hưởng bao nhiêu thứ mà tham
lam ?
Chẳng qua chung cuộc như phấn
thổ
Có viết rồi chăng cũng xóa
tan.
Ân huệ Trời ban tình vợ chồng
Thương nhau trọn đạo nghĩa
Tào Khang
Hoa kia hương nhụy một lần nỡ
Rồi cũng qua đi dẫu đẹp sang
!
Nếu biết nhịn nhường, âu hết
chuyện
Sau mưa, ắt thấy ánh bình
minh
Đời người sóng gió như thêm
muối
Biển lặng, trời êm, mới quí
hơn.
020603
Tình nghĩa vợ chồng
Từ lúc hai đứa mới lấy nhau
Nhà nghèo ngõ trước trống ra
sau
Cơm canh đạm bạc ngày hai bữa
Tình nghĩa mặn mà đẹp biết
bao
Rồi tháng năm qua hoa kết
trái
Đàn con thơ dại lớn lên mau
Nếu như vận Nước không tai
kiếp
Có lẽ nhà mình hạnh phúc
nhiều
Vận Nước điêu linh, Dân Tộc
đau
Hạnh phúc gia đình cũng trôi
theo
Bao nhiêu mơ ước chừ tan vỡ
Để lại tang thương, những hận
sầu...
Lòng chẳng đặng yên, tâm
xuyến xao
Nên chi hai đứa chẳng tâm đầu
Trải bao gian khổ đầy lo lắng
Tránh được làm sao chuyện cải
nhau
Trời vốn thương ban tính trái
nhau
Anh to tiếng
cải, em ra sau
Em cương, anh
nhịn cho xong chuyện
Chẳng phải
khinh thường, hận ghét đâu.
Sương nắng,
thời gian bạc mái đầu
Tình chồng,
nghĩa vợ lại càng sâu
Quạt nồng, ấp
lạnh thêm tha thiết
Kỷ niệm làm men
để giải sầu
Mới biết vợ
chồng gắn bó lâu
Nhịn nhường là
ý hợp tâm đầu
Hy sinh chớ
nghỉ rằng thua thiệt
Hạnh phúc cho
người, mình hưởng sau.
280503
Tròn Sáu Mươi Tuổi
Tuổi thọ trời cho tròn
sáu mươi
Trãi bao mưa nắng kiếp
con người
Bon chen cho lắm.....Ngày hai bữa
Sự nghiệp, công danh…..Một tiếng cười
Sự nghiệp, công danh, nghỉ nực cười
Vốn là ước vọng tuổi thơ thôi
Còn xem thành đạt tùy theo số
Thời vận mong manh dòng nước trôi
Sóng gió cuộc đời vẫn đãi bôi
Trên nia hạt gạo đã xay rồi
Hạt rơi, hạt rớt lúc sàng-sịa
Số phận kêu ai, đành chịu thôi
Nợ nần trả mãi vẫn chưa vơi
Con cháu ngày nay cũng đủ rồi
Nhìn lại thân già hom-hem bịnh
Đời người ngắn ngủi, ngỡ như chơi
Đến lúc buông tay để mĩm cười
Mặc đời nóng lạnh hay đời vui
Quên đi những chuyện ai hơn thiệt
Còn lại bên ta Người Bạn Đời
Vốn liếng còn chăng Người Bạn Đời
Cùng chia hoạn nạn, sớt buồn vui
Là viên ngọc quý Trời ân thưởng
Vẫn mãi theo ta suốt một đời.
Ngày tháng Trời cho một kiếp người
Giàu sang, danh vọng chẳng bằng ai
Buồn vui, sướng khổ....Mà không tận.
Có nghĩa Trời thương cả một đời.
Bình-Sa
Juli06
Thu
sang
Nhìn chiếc lá vàng rụng cuối sân
Thì ra gió báo chớm Thu sang
Trông mây tê tái xa ngàn dặm
Chợt nhớ thời gian quả lạnh lùng !.
Ngoãnh lại soi mình trong bóng nước
Những mơ cùng mộng bám sau lưng
Thói đời ô-trược mà ngao ngán !
Một giấc mơ buồn giữa hư không !
Bình sa 11.10.07
Thu về
Rỉ rả bên tai tiếng ve sầu
Mây trôi bàng bạc biết về đâu ?
Ngậm ngùi đứng ngắm lá Thu rụng
Một kiếp phù sinh đã bạc đầu !.
Ngơ ngác nhìn cây xơ xác lá
Chim buồn mơ tưởng đến loài sâu
Ngày nào khoác áo màu hoa lá
Thu lại trần truồng với vết đau.
Bình sa 11.10.07
Ta
Nghĩa Gì ?
Tuyết vẫn còn rơi lất phất bay
Giữa khung trời trắng nét thông gầy
Cớ sao chờ mãi Xuân không tới?
Để lạnh lùng thêm những tháng ngày!
Mỗi một năm qua, mấy tháng Xuân?
Mà Đông sao lại cứ lần khân?!
Cây không mong thấy, người không đợi
Trời vốn vô tình, tiết cứ phân
Ngắn ngủi đời người mấy cuộc vui?
Phút giây hạnh phúc chóng qua thôi
Sân si lụy khổ chi đeo mãi?
Một kiếp phù sinh, dễ nực cười!
Quanh quẩn rồi ra chẳng được gì
Một mình vui cả, dễ dàng chi?
Hạt nào gieo xuống ra quả đó
Thiên Địa còn kia, ta nghĩa gì?
Bình sa
050406
Lợi
danh
Ông bà xưa chúng ta đã dạy
Cái vòng danh vòng lợi cong cong
Kẻ ham thích luôn ước mong
Ðoạt danh đoạt lợi thoả lòng hơn thua
Ông bà xưa đã từng kinh nghiệm
Cá một con lắm kẻ buông câu
Có người cũng đã chờ lâu
Câu cá không mồi khánh tận đói ăn
Danh vọng đó cũng ba bảy loại
Lợi thâu vào năm bảy cách làm
Danh như Lý Tống nên làm
Cao Kỳ hám lợi ai cần theo gương
Việc đời đó hoá ra tương đối
Có điều gì tuyệt đối đời người
Danh vì đại nghĩa giúp đời
Lợi chung chia xẻ mọi người cùng vui
Xét như thế cuộc đời êm ả
Ai hám danh hám lợi cứ vào
" Sự đời nghĩ cũng nực cười
Một con cá lội mấy người buông câu "
Blidern 14:08
14.03.2006
Áo em mầu trắng
Vườn hoang lối cỏ nét xanh xao
Bóng ngả chiều nghiêng đỗ nắng vào
Bên khóm cúc vàng tà áo trắng
Đôi chân lướt nhẹ áo bay sau
Áo em màu trắng thuở còn thơ
Mộng đẹp cuốn theo tuổi học trò
Suối tóc xõa dài vai áo trắng
Làn hương con gái thoảng đôi bờ
Tan trường áo trắng như bươm bướm
Ríu rít đàn chim, mãi ngẩn ngơ
Anh đứng bên đường chưa tỉnh mộng
Em cười. Anh thẹn mình ngây ngô !
Em thường thả mắt bướm hoa say
Màu trắng trinh nguyên khoác nét gầy
Tà áo mong manh theo gót ngọc
Mơ hồ anh tưởng dáng tiên bay
Áo em màu trắng trông ngây thơ
Nón lá che nghiêng buổi hẹn hò
Áo trắng không phai đôi má phấn
Môi hồng tươi thắm, mắt nai tơ
Bây giờ áo trắng không còn nữa
Sao vẫn thường theo trong giấc mơ
Màu áo thời gian nay đã nhuộm
Mà em, anh thấy vẫn như xưa
_________
Bình sa
Út lấy chồng
(Ba Mẹ thương tặng:Anh Tuấn-Ngọc Anh nhân
ngày cưới,18.06.05)
Mùa hè rực rỡ nắng đầy trời
Hoa lá sắc khoe vẽ đẹp tươi
Như muốn chúc mừng cô dâu mới
Xe hoa, áo cưới, một ngày vui
Đôi chim cất tiếng hót không thôi
Một bản tình ca thật tuyệt vời
Tặng Út làm quà nhân lễ cưới
Trăm năm hạnh phúc đẹp chung đôi
Còn lại trong nhà chỉ Út thôi
Đói no Út chịu chuyện xưa rồi
Hoạ chăng Cha Mẹ cưng chiều nhất
Với Út ai bằng. Anh chị ơi !
Giờ Út lớn khôn phải lấy chồng
Mẹ Cha già cả chẵng ai trông
Xe hoa đến rước. Đi không nỡ
Yêu Mẹ thương Cha rối cả lòng
Như Mẹ với Cha đã một thời
Bây giờ đến Út cũng vậy thôi.
Tình yêu của Út, tương lai Út
Hạnh phúc trăm năm cả một đời
Cha Mẹ thương con lắm Út ơi !
Xa con gắng gượng hé môi cười
Mừng vui lẫn lộn bao lo lắng
Út vẫn ngày nào bé bỏng thôi
Út vẫn ngày nào bé bỏng thôi
Mai đây đối diện với trường đời
Biển dâu, sóng gió nào kinh nghiệm
Cha Mẹ làm sao chỉ dẫn lời ?
Út vẫn ngày nào bé bỏng thôi
Ngây thơ vốn tính mãi ham chơi
Nông sâu, mặt trái dù ai kệ
Lòng dạ thẳng ngay miệng vẫn cười
Cha Mẹ âu lo cũng thế thôi
Lên xe hoa Út về nhà người
Mười hai bến nước nào trong đục
Số phận dù sao cũng chọn rồi.
Mẹ Cha mãn nguyện Út nên đôi
Mừng lắm quên buồn đó Út ơi !
Trông Út càng xinh trong áo cưới
Nụ hoa hàm tiếu sắc hương tươi
An lòng Út cứ lên xe hoa
Ở lại nơi đây Cha Mẹ già
Hôm sớm chia nhau bùi xẽ ngọt
Tháng ngày thương nhớ sẻ phôi pha.
________
Bình sa
Bây giờ ngẩn ngơ
Xuân về hoa nỡ
Hạ đến nắng hơ
Thu sang lá úa
Đông lại thềm mưa
Đất trời vẫn thế
Ngày tháng xa đüa
Thời gian trôi mãi
Vạn vật già nua
Bon chen khi sống
Lợi danh dật dờ
Một đời dậy sóng
Khi chết bơ vơ
Tuổi đời ngắn ngủi
Một kiếp như mơ
Bao nhiêu luyến ái
Bây giờ ngẩn ngơ
Bình sa
SÔNG HƯƠNG
Trên sông Hương vương ánh trăng thơ,
Tê lạnh run, gió khuya hữnh hờ,
Thuyền ai buông lái trôi...không bến,
Chở ánh trăng về đậu bến mơ...
TÌNH ĐẦU
Là mây bay, gió thổi hiu hiu;
Là phượng loan chung cánh dập dìu;
Tà áo thơm trinh nguyên e ấp;
Đóa hoa hồng thắm sắc hương yêu.
Đóa hoa hồng thắm sắc hương yêu,
Vội úa phai khi nắng trở chiều,
Để đêm vắng nguyệt kia riêng bóng,
Nghe dạ buồn vì quá luyến lưu.
ĐÊ MÊ
Em hỡi cho anh thêm nữa đi!
Tim anh chất ngất men xuân thì,
Cung mê trầng bổng ta say đắm,
tiếng địch run tê với tình si...
Chới với rơi trong bao hụt hẫng,
Con ong lặng giữa đóa trà mi.
Rượu nồng sẽ lạt khi đông đến,
Em hỡi cho anh thêm nữa đi!
RIÊNG TA
Gió dồn hiu hắt, đêm sương sa.
Thoáng bước mơ hoang, bóng nguyệt tà.
Lạnh lẽo, con đang nơi viễn xứ.
Tủi buồn, mẹ ở chốn quê nhà.
Hoài hương quyết chí lập thân lớn,
Vọng quốc xá gì báo ơn gia.
Bốn hướng, bơ vơ ai có biết?
Tám phương, trơ trọi chỉ mình ta.
Nhớ
Gió buồn mơn mái tóc dài buông xõa,
Hương trinh nguyên vương gót bước em qua,
Tương tư bướm trắng chết lặng bên nhà,
yểu điệu quá và thơ ngây là thế!
Ta run rẩy trong lá vàng đắm đuối,
Sợ một mai đời sẽ quá vị xuân,
Sợ áo trắng vướng gió bụi phong trần,
Sợ quỷ dữ buông hình trên thượng giới…
Trời không thương ta làm người lữ khách,
Mưa sa khơi về đâu nơi hư không...
Cho chơi vơi cho đổ bóng cô phòng,
Yêu đương chi ta là người lữ khách!
Cô em nhỏ vẫn đi về xóm vắng,
Nỗi nhớ nhung da diết tiếng tiêu ngân.
Áo thư sinh ta đã mặc một lần,
Khối tình thơ đong đầy trang giấy trắng.
Nếu người đi chạnh lòng cơn gió lạnh,
Ngỡ vòng tay rớt nhẹ bóng đêm thâu.
Khăn ấm ấy sẽ mãi chẳng bạc mầu;
Hương tóc thơm thầm say đường khuya lạnh.
............................................................
Sài gòn em có còn trong tưởng nhớ,
Dáng mưa bay thì thầm mái tranh xiêu…
Trong lá đổ, sách vở những buổi chiều;
Trong em, ta soi mình bên nổi nhớ.
Một mình
Men rượu đắng và khói thuốc cay,
tim châu nhỏ máu, ước là mây,
bay lên tận cõi trời cao thẳm,
lạnh buốt cùng trăng, cơn đắm say...
Cô độc rã rời trong mộng tưởng,
sao rơi..., người đến giữa vòng tay...
Hãy đừng trôi nữa thời gian hỡi,
ta muốn là ta chỉ một ngày!
Vô tâm
Em hỏi tại sao anh hát ca:
Khi sông lấp lánh ánh trăng già;
Khi đêm vũ trụ tràn hơi lạnh;
Khi giữa trần gian ta với ta?
Em hỏi tại sao anh mến đời:
Khi đời đen bạc những trò chơi,
Khi y êu mộng vỡ đầy lưu luyến;
Khi l á buồn tênh lặng lẽ rơi?
Em hỏi tại sao anh mỉm cười:
Khi em khát sữa chiến tranh phơi;
Khi mẹ ẵm thây con đã lạnh;
Khi cờ đỏ máu khắp nơi nơi?
Em hỏi tại sao anh cứ yêu:
Khi đ êm xiềng xích vọng tiếng kiêu,
Khi em sống giữa quân tàn bạo,
Khi kẽm gai giăng kín mộng yêu?
Em hỏi tại sao anh lạc quan:
Khi đời còn lắm bước gian nan?
Hôn em lệ ứa anh không nói,
Mong ước ngày mai hạnh phúc tràn!
Trách anh!
Rõ trách trời già khéo dở dang!
Tình xuân một khối thiếp xin mang,
Đêm khuya riêng bóng vì chàng đã...
Lỡ cuộc nhưng mà tiếng vẫn ngoan!
Anh họa lại!
Rõ trách trời già khéo dở dang!
Sinh anh mang tính kẻ đa mang,
Khăn hồng áo lụa anh không cứ...
Chợt tỉnh,
chợt say mộng đã tràn...
Nguyễn
Tiến Thành
CHINH PHỤ CA
Bên cầu dòng nước trong,
bơ vơ mảnh tơ lòng
...quốn trôi.
về đâu nơi xa vắng,
run run làn trăng lạnh...
Thuyền ai bên sông đưa,
tình bến nước năm xưa...
đêm đông đan áo cho thừa ước mong.
Người đi ai mong nhớ,
Vàng rơi...thu mênh mônh...!
Xào xạc trăng mơn gió,
...phòng không.
Người về trong men say,
lung linh trăng giãi bày,
thuyền ai sang bến cũ,
...đêm nay.
Nguyễn tiến Thành
Hồn ta và người thợ
gốm
Ta nhặt lấy hồn ta,
đưa cho người thợ gốm ,
những nét ngây thơ,
của thủa ban sơ.
Hồn ta trên bàn xoay,
cuộc đời cũng mê say;
quay cuồng trong
mắt biếc,
dìu dặt bên vòng
tay.
Người tô điểm hồn ta bằng những cánh
hồng,
và gọt dũa khai thông
từng đường sơn
nét vẽ,
rụng
rơi giữa lửa
hồng.
Ta về tìm lại hồn ta,
... không thấy!
Nguyễn Tiến Thành
Cô đơn
Ta lênh đênh trong mắt biếc,
mưa...
đẫm ướt mối tình xưa,
ru hồn ta lạnh...
Cho xôn xao, cho hiu quạnh;
cho dắm đuối, cho lặng câm…
chiều tõa xuống âm thầm
…lẻ bước.
Đếm cánh lá rơi thương cho mùa thu trước
...bên nhau...
tim hồng nhỏ giọt châu,
kỷ niệm đong đày ly rượu đắng;
có ấm chăng những đêm với khói thuốc
thức trắng?
Ta muốn cắn mi
hỡi tình si.
Đi núi
Gió động cành vui sương giọt gieo,
rừng sâu thăm thẳm, dốc cheo leo.
Gồ ghề bước nhỏ tìm đường cũ;
khấp khểnh gậy cong rẽ lối xưa.
Lên chín tầng cao, trời chẳng mấy;
xuống khe nước chảy, đất là bao.
Hỏi ai xoay tạo cho
theo với,
gởi chút tình riêng
chiếc lá chao!
Đời
Thói đời đem bạc thế
mà hay,
men rượu ta thường
ngất ngưởng say.
Tan hợp, gió mây
trăng vẫn tỏ;
hợp tan, trăng gió
vẫn mờ mây.
Vạn ngày… nước hững
hờ trôi mãi;
một kiếp… hoa tơi tả
xác bay.
Trăng bỗng tràn trề
đường phố vắng,
hồn ta lạnh bước giữa
heo may.
Nguyễn Tiến Thành
Khóc bác Thuận
Ôi bác Thuận ơi ! Bác
mất rồi
Thắp nén hương lòng khóc bác thôi
Theo đoàn tang trắng, trời đông giá
Gởi theo mây gió nổi ngậm ngùi...
Đứng trước áo quan, chẳng nên
lời
Bác về quê cũ,bỏ cuộc chơi
Bên trời Bắc âu một khoảng trống
Vắng thơ Thu Trúc, vắng nẻo đời
Bút nhóm Viết Đọc tiễn bác đây
Ngỡ ngàng nhìn nhau, đếm tháng ngày
Vòng hoa, tang trắng, tiếng ai nấc
Về đâu bác hởi, một
đời người
Thôi nhé bác ơi, vĩnh biệt rồi !
Đường đời muôn vạn, nẻo chia phôi
Có người góa phụ âm thầm khóc
Thôi nhé bác ơi, vỉnh biệt rồi
Lê Nguyên
Kính nhớ Bác Nguyễn Ngọc Thuận (18.jan.2010)
Chiều tiển biệt
Tôi đến thăm Ông vào một chiều
Khung trời bệnh viện lạnh đìu hiu
Thấp thoáng dăm ba tà áo trắng
Vội vàng thoăn thoắt chốn tịch liêu
Ông nằm yên giấc giữa ban ngày
Nét mặt hiền từ đang đắm say
Mới hôm nào đây còn trông thấy...
Nghẹn lời nhìn Ông, mắt xé cay
Người thân đến viếng Ông từng giờ
Sụt sùi con cháu, đứng ngẩn ngơ...
Dăm ông bạn cũ không thành tiếng
Cầm tay lần cuối, nổi niềm riêng
Không gian chìm đắm một màu tang
Ai đã đem về cảnh trái ngang
Người đi kẻ ở, sầu dương thế
Gặp lại bao giờ chốn thế gian
Hiền nội của Ông dáng thẩn thờ
Đăm đăm khoảng trống ngỡ trong mơ
Tình nghĩa anh ơi! giờ xa cách
Anh hởi sao quên thuở đợi chờ...
Ông đi chưa kịp nhìn rể dâu
Trai tài gái sắc chửa đến đâu
Ngày vui đôi trẻ ai tuyên bố
Khuyên bảo đôi lời nặng ơn sâu
Cháu đến thăm Ông, tỏ nghĩa tình
Của ngưòi cùng xứ lúc còn sinh
Hàng Gòn, Xứ Cẩm, ta quen lắm
Vất vả sao quên xứ sở mình....
Lê Nguyên
Tôi ra đi
Tôi ra đi trong mùa mưa tháng sáu
Thành phố buồn lưu luyến tiển gót chân
Con đường quen với hàng cây rợp lá
Cúi lặng thầm che giấu nổi nhớ thương
Tôi ra đi phố phường còn im giấc
Bước nhẹ nhàng sợ phá giấc tịch liêu
Màn sương trắng giăng giăng con xóm nhỏ
Trông mờ mịt cô quạnh bước người đi
Tôi ra đi khi chưa tạm biệt hết
Nhóm bạn bè thân thiết, quãng đời xanh
Có những đứa bây chừ còn oán trách
Bởi vì tôi lặng lẻ chẳng buồn tin
Tôi ra đi trong lòng mang nổi nhớ
Nhớ đến em cô bé ấy ngày xưa
Nhớ những đêm, em cùng tôi dạo bước
Con đường khuya quyện bước chúng tôi về
Tôi ra đi khi tình yêu chớm nở
Nói tạ từ, bước khẻ đến người thương
Em giận dổi khóc thầm duyên dang dở
Bởi tôi mang phiền lụy giấc vô thường..
Lê Nguyên
Tiếng yêu
Chia tay em ta còn chi giữ lại
Kỷ niệm đầu ấp ủ mãi trong thơ
Mình gặp nhau dạo ấy thật tình cờ
Rồi từ đấy hai mảnh đời hóa lạ
Ta vẫn ngỡ tim mình đã lạnh giá
Khép thật rồi, không vướng bận vấn
vương
Ghét ghê lắm hoàng hôn với mây chiều
Nó gợi lên trong ta buồn rất nhẹ
Em đã đến xua tan bao muộn phiền
Ta ngỡ ngàng say đắm nét trinh nguyên
Đôi mắt ấy vương vấn ta thật nhiều
Và trong ta tiếng yêu đến rất vội
Thành phố nào, mưa mù giăng nổi nhớ
Cho ta về kết nối lại vần thơ
chiều trên phố ta em từng bước nhỏ
Không gian chìm khung cảnh của mộng mơ
Ta vẫn mong ngày nao khi trở lại
Nụ hôn nồng chất ngất vạn lời yêu
Sân ga quen nhạt tắt bóng nắng chiều
Phố Bergen luyến lưu chàng khách lạ...
Lê Nguyên (Bergen/Norway 07.1996)
Thu sầu
Lác đác bên hiên lá vàng rơi
Lặng buồn nhìn cảnh lòng chơi vơi
Thu về reo rắc bao niềm nhớ
Để hồn rung cảm dâng ý thơ
Thu đến tô thêm nét tuyệt vời
Bao hàng lá rũ đứng buông lơi
Buồn ai cây lá sầu héo hắt?
Lay động bâng khuâng giữa cảnh trời...
Lê Nguyên
Cô bé sinh viên
Ngày mai cô bé sẽ đi xa
Khởi đầu ngày tháng sống xa nhà
Có gì nhắn gởi bạn bè cũ:
”Giữ hộ tao nhé! những ngày qua”
Oslo tắt nắng lúc chia ly
Lối mòn thân quen nghĩ ngợi gì
Rồi đây vắng bước bàn chân nhỏ
Nổi sầu để lại kẻ tình si...
Phượng, Loan, Trang, Ánh có còn vui
Tiển bé ra đi trông ngậm ngùi
Mắt nai ngơ ngác lời ly biệt
Con tàu đưa bé về miền xuôi
Cuộc sống sinh viên bé có quen?
Gác mọi cuộc vui sống nghèo hèn
Ngũ nữa giấc, cơm ăn nữa bửa
Cùng với bè bạn, bé đua chen
Đời sinh viên vậy thôi chịu khó
Dẫu thế nào bé tự lo đi
Bao ước mơ năm tháng gọi mời
Hảy cười tươi tưuơng lai đón đợi
Lê Nguyên